
CHÚA NHẬT XIV THƯỜNG NIÊN – NĂM A
(Dcr 9,9-10; Rm 8,9.11-13; Mt 11,25-30)
Học Với Đức Giêsu – Con Đường Của Người Môn Đệ
Trong suốt hành trình rao giảng Tin Mừng, Đức Giêsu không chỉ mời gọi con người tin vào Người, nhưng còn mời gọi họ trở thành môn đệ của Người. Người môn đệ không chỉ đón nhận giáo huấn, nhưng còn bước vào một tiến trình đào luyện để ngày càng nên giống Thầy mình. Theo Đức Giêsu không chỉ là thay đổi một vài lối sống bên ngoài, mà còn là để Người biến đổi toàn bộ con người của mình.
Đó cũng chính là ý nghĩa của lời mời gọi trong Tin Mừng hôm nay: “Anh em hãy mang lấy ách của Tôi, và hãy học với Tôi, vì Tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường” (Mt 11,29). Điều đáng chú ý là Người không bảo chúng ta học nơi Người khả năng giảng thuyết hay làm phép lạ, nhưng hãy học nơi chính trái tim hiền lành và khiêm nhường của Người. Tuy nhiên, chúng ta không thể sống những nhân đức ấy chỉ bằng sức riêng, mà cần đến ân sủng và sức mạnh của Chúa Thánh Thần. Vì thế, Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta học nơi Đức Giêsu sự hiền lành, sự khiêm nhường và biết cậy dựa vào Chúa Thánh Thần để ngày càng trở nên giống Người hơn.
1. Học với Đức Giêsu để sống hiền lành
Điều đầu tiên Đức Giêsu muốn các môn đệ học nơi Người là sự hiền lành: “Hãy học với tôi, vì Tôi hiền lành…” (Mt 11,29). Trong suốt sứ vụ công khai, Đức Giêsu đã thực hiện nhiều phép lạ và giảng dạy với quyền năng. Thế nhưng, khi nói về chính mình, Người không nhấn mạnh đến khả năng làm phép lạ hay giảng dạy, mà giới thiệu một trái tim hiền lành. Điều đó cho thấy hiền lành không chỉ là một nhân đức luân lý, mà còn là nét nổi bật nơi chính con người Đức Kitô; vì thế, người môn đệ cũng được mời gọi mang lấy tâm tình ấy của Thầy mình.
Theo Kinh Thánh, hiền lành không phải là yếu đuối, nhưng là sức mạnh của người biết làm chủ bản thân, lấy điều thiện thắng điều ác và lấy tình yêu vượt thắng hận thù. Vì thế, Đức Giêsu đã khẳng định: “Phúc thay ai hiền lành, vì họ sẽ được Đất Hứa làm gia nghiệp” (Mt 5,5).
Sự hiền lành ấy được thể hiện trong suốt cuộc đời Đức Giêsu. Người cảm thông với người đau khổ, xót thương người tội lỗi, kiên nhẫn với các môn đệ và luôn chọn yêu thương thay vì kết án. Đỉnh cao của sự hiền lành là trên thập giá, khi Người vẫn cầu nguyện: “Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm” (Lc 23,34). Chính lúc ấy, Đức Giêsu đã chiến thắng hận thù bằng tình yêu và chiến thắng bạo lực bằng lòng thương xót.
Ngày nay, khi con người dễ bị cuốn vào những tranh cãi, nóng giận và chia rẽ, lời mời gọi ấy càng trở nên cấp thiết. Người môn đệ được mời gọi biết lắng nghe thay vì phản ứng nóng nảy; biết đối thoại thay vì đối đầu; biết tha thứ thay vì nuôi dưỡng oán hận. Một lời nói hiền hòa nhiều khi có sức chữa lành hơn những lời chỉ trích gay gắt.
Vì thế, học với Đức Giêsu trước hết là học mang lấy trái tim hiền lành của Người. Chỉ khi để Đức Kitô biến đổi tâm hồn mình, người môn đệ mới có thể trở thành khí cụ bình an giữa một thế giới còn nhiều chia rẽ và bạo lực.
2. Học với Đức Giêsu để sống khiêm nhường
Sau khi mời gọi các môn đệ học sự hiền lành, Đức Giêsu tiếp tục mời gọi họ học sự khiêm nhường trong lòng. Nếu hiền lành diễn tả cách ứng xử với tha nhân, thì khiêm nhường diễn tả thái độ căn bản của người môn đệ trước Thiên Chúa và trước chính mình. Hai nhân đức này luôn gắn bó mật thiết với nhau: người khiêm nhường sẽ biết sống hiền lành, và người hiền lành đích thực luôn xuất phát từ một trái tim khiêm nhường.
Bài đọc thứ nhất cho thấy hình ảnh vị Vua Mêsia mà ngôn sứ Dacaria loan báo: “Này vua ngươi đến với ngươi. Người là Đấng công chính và là Đấng cứu độ; Người khiêm tốn ngồi trên lừa con” (Dcr 9,9). Trong khi các vua chúa trần gian biểu dương quyền lực bằng chiến mã và quân đội, thì Đức Giêsu lại đến trong sự đơn sơ và bình an. Người không chinh phục con người bằng sức mạnh, nhưng bằng tình yêu và lòng thương xót.
Lời ngôn sứ ấy được thực hiện trọn vẹn nơi Đức Giêsu. Người là Vua nhưng là vị Vua phục vụ; là Con Thiên Chúa nhưng đã tự hạ mặc lấy thân phận tôi đòi và “vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự” (Pl 2,8). Chính cuộc đời Người là mẫu gương tuyệt hảo của sự khiêm nhường.
Khiêm nhường không phải là tự ti hay phủ nhận giá trị của mình, nhưng là sống trong sự thật: nhìn nhận mọi khả năng và thành công đều là hồng ân Thiên Chúa ban để phục vụ tha nhân. Vì thế, Đức Giêsu cầu nguyện: “Cha đã giấu không cho những người hiền triết và khôn ngoan biết những điều ấy, mà lại mạc khải cho những kẻ bé mọn” (Mt 11,25). Người không phủ nhận giá trị của tri thức, nhưng nhắc nhở rằng chỉ những tâm hồn đơn sơ và khiêm tốn mới dễ mở lòng đón nhận chân lý và ân sủng của Thiên Chúa.
Trong xã hội hôm nay, con người thường tìm cách khẳng định bản thân, đề cao thành tích và địa vị. Đức Giêsu lại mời gọi chúng ta chọn con đường ngược lại: càng được Chúa ban nhiều khả năng càng biết phục vụ; càng thành công càng biết tạ ơn; càng được tín nhiệm càng biết sống khiêm tốn.
Đức Maria là mẫu gương tuyệt hảo của sự khiêm nhường khi thưa: “Này tôi là nữ tỳ của Chúa” (Lc 1,38). Chính sự khiêm nhường và lòng xin vâng của Mẹ đã mở đường cho chương trình cứu độ của Thiên Chúa. Các thánh cũng là những chứng nhân sống động của nhân đức này: thánh Augustinô nhấn mạnh rằng nền tảng của đời sống Kitô hữu là khiêm nhường; thánh Phanxicô Assisi luôn coi mình là “kẻ bé nhỏ nhất” để phó thác nơi Thiên Chúa.
Vì thế, học với Đức Giêsu để sống khiêm nhường chính là học biết đặt Thiên Chúa ở trung tâm đời mình, biết đón nhận mọi sự như hồng ân và dùng những hồng ân ấy để phục vụ tha nhân.
3. Học với Đức Giêsu nhờ sức mạnh của Chúa Thánh Thần
Nếu hai bài học đầu tiên cho chúng ta biết phải học gì nơi Đức Giêsu, thì bài đọc thứ hai lại trả lời câu hỏi: làm thế nào chúng ta có thể sống hiền lành và khiêm nhường như Người? Thánh Phaolô khẳng định: “Anh em không sống theo xác thịt, nhưng sống theo Thần Khí, nếu thật sự Thánh Thần Thiên Chúa ngự trong anh em” (Rm 8,9). Điều đó cho thấy người môn đệ không thể trở nên giống Đức Kitô chỉ bằng sức riêng, nhưng cần đến ân sủng và sức mạnh của Chúa Thánh Thần.
Qua Bí tích Thánh Tẩy, mỗi Kitô hữu được tham dự vào sự sống mới của Đức Kitô và trở nên đền thờ của Chúa Thánh Thần. Chính Người thanh luyện, đổi mới và hướng dẫn chúng ta từng ngày, giúp chúng ta mang lấy những tâm tình của Đức Kitô.
Đức Giêsu là mẫu gương hoàn hảo của đời sống luôn vâng phục Chúa Cha và để Chúa Thánh Thần hướng dẫn. Từ khi bắt đầu sứ vụ công khai cho đến cuộc Thương Khó, Người luôn thi hành thánh ý Chúa Cha cách trọn vẹn. Người cũng mời gọi các môn đệ bước theo con đường ấy.
Thánh Phaolô còn nhấn mạnh: “Nếu nhờ Thần Khí mà anh em tiêu diệt những hành động của xác thịt, anh em sẽ được sống” (Rm 8,13). “Xác thịt” ở đây không chỉ đơn giản là thân xác con người, nhưng ám chỉ toàn bộ khuynh hướng sống theo bản năng thấp hèn, ích kỷ và xa rời Thiên Chúa. Đó là lối sống đặt cái tôi làm trung tâm, chạy theo dục vọng, danh lợi và những gì trái ngược với ý muốn của Thiên Chúa. Vì thế, “những hành động của xác thịt” chính là những việc làm phát xuất từ sự ích kỷ, kiêu ngạo, ghen ghét, hận thù và khép kín trước ân sủng. Trái lại, sống theo Thần Khí là để Chúa Thánh Thần hướng dẫn, giúp chúng ta biết yêu thương thay vì ích kỷ, biết tha thứ thay vì oán hận và biết phục vụ thay vì tìm kiếm danh vọng.
Thực tế cho thấy, nếu chỉ dựa vào sức riêng, chúng ta rất khó sống hiền lành khi bị xúc phạm, rất khó sống khiêm nhường khi thành công, và càng khó tha thứ khi bị tổn thương. Chính vì thế, người môn đệ cần nuôi dưỡng đời sống cầu nguyện, siêng năng lắng nghe Lời Chúa, lãnh nhận các bí tích và biết phân định trước những chọn lựa của cuộc sống. Qua những phương thế ấy, Chúa Thánh Thần âm thầm uốn nắn tâm hồn, giúp chúng ta ngày càng trở nên giống Đức Kitô.
Người môn đệ không nên thánh nhờ sức riêng, nhưng nhờ biết cộng tác với ân sủng của Chúa Thánh Thần. Càng để Chúa Thánh Thần hướng dẫn, chúng ta càng mang lấy tâm tình của Đức Kitô và càng sống hiền lành, khiêm nhường, yêu thương hơn mỗi ngày.
Kết luận
Thế giới hôm nay rất cần những người có tri thức và tài năng, nhưng còn cần hơn những người biết mang trái tim của Đức Kitô: một trái tim hiền lành giữa những xung đột, một tâm hồn khiêm nhường giữa những tham vọng và một đời sống được Chúa Thánh Thần hướng dẫn. Chính những con người ấy sẽ trở thành lời chứng sống động cho Tin Mừng.
Ước gì mỗi ngày sống của chúng ta là một ngày biết ngồi dưới chân Chúa để học với Người. Càng học với Chúa Giêsu, chúng ta càng trở nên giống Người hơn, để có thể cùng Thánh Phaolô xác tín: “Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Kitô sống trong tôi” (Gl 2,20). Đó chính là đích đến của đời sống người môn đệ và cũng là con đường dẫn đến niềm vui, bình an và sự thánh thiện đích thực.
Lm. Anthony Trung Thành
———————————————-
Lời Chúa hôm nay thật phong phú, mỗi câu nói của Chúa Giêsu là một đề tài đáng suy niệm và áp dụng. Trong thánh lễ này, chúng ta chỉ tập trung suy niệm một câu thôi:
“Hãy học với tôi vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường” (Mt 11,29).
Hiền lành và khiêm nhường là hai đức tính căn bản nền tảng mà ai ai cũng phải có để làm người, đồng thời cũng là hai nhân đức Tin Mừng mà mỗi người Kitô hữu cần luyện tập và thực hành để sống đúng với tư cách của mình.
1. Người hiền lành
Vậy người hiền lành là ai? Trước hết người hiền lành là người có đức độ, lương thiện; có lòng thương người; người tỏ ra kiên nhẫn, tử tế và hòa nhã với người khác. Người ở hiền thì sẽ có hậu như cha ông ta vẫn thường nói: “Ở hiền gặp lành” hay “cha mẹ hiền lành để đức cho con.”
Trái nghịch với hiền lành là người độc ác, ích kỷ, nóng tính, gây hấn; người thích mệnh lệnh, ưa ăn trên ngồi trốc; người hay gây lộn; người hay “bới lông tìm vết;” người hay nói xiên nói xỏ, gây chia rẽ trong gia đình, cộng đoàn, xã hội v.v…!
2. Người khiêm nhường
Còn người khiêm nhường là ai? Người khiêm nhường là người biết mình, biết người, biết sự thật đúng như nó là; người không khoe khoang, không phô trương, dù có thành công; người biết tôn trọng người khác và nhìn nhận người khác hơn mình. Luân lý Kitô giáo định nghĩa: “Khiêm nhường là nhìn nhận sự thật như nó là.” Điều này có nghĩa là không nói quá sự thật cũng không thêm không bớt sự thật. Sự việc như thế nào thì được đón nhận và diễn tả đúng như vậy.
Ngược với khiêm tốn là người kiêu ngạo, coi thường người khác, coi mình là cái rốn vũ trụ, người tự coi mình hơn người, khoe khoang, nói quá sự thật, hay “vơ đũa cả nắm,” hay kiểu “cả vú lấp miệng em,” lúc nào cũng cho mình đúng còn người khác thì sai.
3. Gương khiêm nhường
Đức Giêsu hôm nay giới thiệu với chúng ta Người là mẫu gương đích thực về sự hiền lành và khiêm nhường, đồng thời Người mời gọi chúng ta:
“Hãy học với tôi vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường” (Mt 11,29).
Thật vậy, Chúa Giêsu là Thiên Chúa nhưng đã trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân phận tôi đòi (x. Pl 2,6), trở nên một người phàm để đến với mọi người và để cứu độ chúng ta. Người là thầy nhưng đã cúi xuống rửa chân cho các môn đệ; Người là vua nhưng đã trở thành người tôi tớ hiền lành như chiên con bị xén lông mà chẳng mở miệng (x. Is 53,5-7), và Người hạ mình đến tột cùng khi chấp nhận cái chết nhục nhã trên thập giá. Sự hiền lành và khiêm tốn của Chúa Giêsu trở thành sức mạnh của tình yêu và ơn cứu độ cho chúng ta. Người được Thiên Chúa tôn vinh với danh hiệu vượt trên mọi danh hiệu (x. Pl 2,9). Đúng là “ai hạ mình xuống thì sẽ được tôn lên” (Lc 18,14).
Như thế, Đức Giêsu không cứu độ con người bằng sức mạnh của quyền lực thống trị và áp đặt, nhưng bằng sự khiêm hạ và sức mạnh của tình yêu tự hiến. Người mở ra con đường thập giá để chúng ta bước theo và đạt tới vinh quang.
Khi nói về những vị thánh đã học theo gương của Chúa Giêsu, chúng ta nhớ tới câu chuyện về thánh Giáo Hoàng Gioan XXIII. Tên thật ngài là Roncalli, trước khi được bầu làm Giáo Hoàng, ngài làm khâm sứ ở Bungari và Thổ Nhĩ Kỳ. Trong khi thi hành công vụ, ngài nhận được một bức thư ngỏ của một linh mục chỉ trích ngài về nhiều điều. Nhận được lá thư đó, ngài đọc và không nói gì. Sau này, ngài làm Giáo Hoàng (1958), vị linh mục đó cùng với giáo dân hành hương sang Rôma để yết kiến ngài. Trong khi đứng chờ, đầu óc của vị linh mục cứ nghĩ tới bức thư, vừa hối hận vừa lo sợ: Chắc thời gian lâu rồi hy vọng Đức Thánh Cha đã quên chuyện cũ rồi. Không ngờ khi vừa mới tới, Đức Thánh Cha kéo lá thư trong cuốn sách kinh ra. Cha hoảng sợ vì không biết chuyện gì sẽ xảy ra ở đây? Nhưng Đức Giáo Hoàng ôn tồn nói: “Con đừng sợ, Cha cám ơn con. Cha để lá thư trong sách để mỗi ngày đọc và xét mình. Hầu dứt khoát với những khuyết điểm nếu có và tránh những sai lầm có thể xảy ra trong tương lai. Mỗi lần như thế Cha lại nhớ đến con và biết ơn con.”
Các thánh là những người thật hiền lành và khiêm tốn như Chúa Giêsu! Chúng ta chưa giống Chúa vì chúng ta chưa học và sống sự hiền lành và khiêm nhường của Người. Nên hôm nay Chúa mời gọi chúng ta hãy đến với Người và học nơi Người. Khi chúng ta có được sự hiền lành và khiêm nhường lòng, thì mỗi người, gia đình và xã hội sẽ có bình an. Amen!
Lm. Phêrô Nguyễn Văn Hương
——————————————–
Hiền Lành Và Khiêm Nhường: Dung Nhan Thiên Chúa
Lịch sử cứu độ là chương trình tình yêu của Thiên Chúa đối với nhân loại. Trong dòng chảy ấy, Thiên Chúa được mạc khải cho chúng ta là Đấng xót thương, một Thiên Chúa luôn khiêm tốn cúi xuống bên con người để thi thố tình yêu. Người không chỉ nghiêng mình từ trời cao để ngó xem và ban phát ân huệ cho chúng ta. Người đã rong ruổi kiếm tìm chúng ta, say mê chúng ta đến nỗi trở nên như chúng ta trong cái chúng ta là. Quả thực, nơi Đức Giêsu, Thiên Chúa thành nhân, Dung Nhan rạng ngời, siêu việt ngàn trùng ấy được biểu tỏ trong khuôn mặt của người con – Con người Giêsu: Thiên Chúa trọn vẹn, con người trọn vẹn. Sứ điệp Lời Chúa của phụng vụ Chúa Nhật hôm nay mời gọi chúng ta chiêm ngắm dung nhan hiền từ và khiêm hạ của Thiên Chúa nơi Ngôi Lời thành người.
- Đức Giêsu, mạc khải trọn vẹn của Thiên Chúa
“Thiên Chúa chưa ai thấy bao giờ”. Thiên Chúa ở trên cao, không phải cao về không gian mà cao vì Người là Thiên Chúa, Đấng tự hữu, siêu việt, toàn năng, toàn thiện. Giữa Thiên Chúa chí thánh và thọ tạo có một khoảng cách không thể lấp đầy xét trên bình diện hữu thể. Bởi vậy, truyền thống Cựu ước diễn tả thực tại này như Đức Chúa phán với Mose: “Người không thể xem thấy tôn nhan Ta, vì con người không thể thấy Ta mà vẫn sống” (Xh 33,20’ x. Tl 13,22; Is 6,5). Con người không thể thấy Thiên Chúa dưới đất này, vì không đủ thánh thiện, trong sạch để tiến đến gần Thiên Chúa là Đấng uy nghi và vô cùng thánh thiện. “Thiên Chúa chưa ai thấy bao giờ” (Ga 1,18; 5,37; 6,47; x.1 Ga 4,12.20), Gioan lăp lại lời này nhằm khẳng định một thực tại, một chân lý, nhưng đồng thời vén mở một thực tại khác: Quả thực, con người không thể biết – thấy Thiên Chúa, nhưng nay trong Đức Giêsu, “Ngôi Lời làm người, ở giữa chúng ta”, con người có thể thấy – biết; thấy – đụng/chạm được Người (1 Ga 1,1-3); mặt khác, khẳng định này nhằm phủ nhận quan điểm của phái Ngộ đạo, chối bỏ việc con người có khả năng nhận biết Thiên Chúa.
Con người là hữu thể có khả thể về Thiên Chúa, khả thể siêu việt, và trong Đức Giêsu, con người có thể được lấp đầy khát vọng hiện sinh: “Thiên Chúa chưa ai thấy bao giờ, nhưng Con Một vốn là Thiên Chúa và là Đấng hằng ở nơi cung lòng Chúa Cha, chính Người đã tỏ cho chúng ta biết” (Ga 1,18). Đó chính là chân lý mà Chúa Giêsu khẳng định trong bài Tin mừng hôm nay: “Không ai biết rõ người Con trừ Chúa Cha, cũng như không ai biết rõ Chúa Cha trừ Người Con và kẻ mà Người Con muốn mạc khải cho” (Mt 11,27). Chính nơi mầu nhiệm Chúa Giêsu Kitô, Đấng đã được “Chúa Cha trao phó mọi sự”, nghĩa là mạc khải trọn vẹn về Thiên Chúa, chúng ta biết Người là Chúa Cả trời đất, là tình yêu, Đấng “thành tín trong lời nói và yêu thương trong việc làm”. Thiên Chúa đến gần, ở bên chúng ta. Và như thế chúng ta thấy một Thiên Chúa khiêm hạ, cúi mình phục vụ để đem lại sự sống sung mãn cho con người.
- Đức Giêsu, Tôn nhan Thiên Chúa hiền lành & khiêm nhường
Nơi Đức Giêsu Kitô, Thiên Chúa đã đến với con người, trong thân phận con người. Quả thực, Con Thiên Chúa không đến với con người bằng cách biến hoá thần thông để cứu nhân độ thế. Người đến với chúng ta trong toàn bộ bản vị con người chúng ta, ngoại trừ tội. Công đồng Vantican II dạy:
Con Thiên Chúa đã làm việc với đôi tay nhân loại, suy nghĩ bằng trí óc nhân loại, hành động theo ý chí nhân loại, yêu mến bằng quả tim nhân loại. Sinh làm con Đức Trinh Nữ Maria, Người đã thực sự trở nên một người giữa chúng ta, giống như chúng ta trong mọi sự, ngoại trừ tội lỗi” (GS, 22).
Ngôi Lời làm người đã ôm lấy trọn vẹn hiện sinh của chúng ta. Đó là ân phúc lớn nhất, tuyệt hảo nhất. Thiên Chúa tốt lành đã mang lấy tất cả hữu hạn của chúng ta, trong những gì chúng ta là. Sách Giáo lý số 518 dạy:
Khi nhập thể và làm người, Chúa Kitô đã qui tu nơi mình lịch sử lâu dài của nhân loại, và đã đem lại ơn cứu độ cho chúng ta theo con đường tắt, để những gì chúng ta đã mất nơi Adam, tức là không còn là hình ảnh và giống như Thiên Chúa nữa, thì nay chúng ta được nhận lại trong Đức Giêsu Kitô. Chính vì thế, Đức Kitô đã trải qua mọi tuổi đời, để cho mọi người lại được hiệp thông với Chúa.
Trở nên chúng ta như thế, Người mời gọi: “Hãy đến với Ta, hỡi những ai đang vai gánh nặng nề”. Đây không chỉ là lời mời mời gọi, nhưng là một thực tại: Thiên Chúa đã nghiêng bờ vai gánh vác những khổ luỵ của chúng ta, trong thân phận của chúng ta. Người mang vào thân thể của Người những đau khổ, thương tích và tội lỗi của chúng ta, để đem lại sự chữa lành chúng ta (x. 1 Pr 2,24). Thiên Chúa không hề mệt mỏi vì yêu thương với từng người, nhất là những người đau khổ, đói nghèo, những người ở bên lề xã hội. Hãy đến với Chúa để chúng ta được an ủi vỗ về, được tựa mình bên bờ vai yêu thương của Chúa, để Người giải thoát chúng ta khỏi mọi gánh nặng của đường đời: gánh nặng của lề luật, của khổ luỵ nhân sinh như Tv 33,19: “Chúa gần gủi những tấm lòng tan vỡ, cứu những tâm thần thất vọng ê chề”.
Thiên Chúa hiền lành và khiêm hạ, đã trở nên bờ vai mang vác chúng ta, những người mang gánh nặng hiện sinh, tội luỵ. Đó là Dung nhan của Thiên Chúa mà được Phaolô giới thiệu: “Người vốn giàu sang phú quý, nhưng đã tự ý trở nên nghèo khó vì anh em, để lấy cái nghèo của mình mà làm cho anh em trở nên giàu có” (2 Cr 8, 9). Người kiến tạo Vương Quốc của những kẻ bé mọn, Vương Quốc của “số sót Israel, của những Anawim – những người nghèo của Thiên Chúa”, Đấng “từ bi nhân hậu, chậm giận, giàu tình thương, nhân ái đối với mọi người, tỏ lòng nhân hậu với muôn loài Chúa đã dựng nên” (Tv 144,8).
Đức Giêsu là niềm vui, niềm hy vọng bình an của Sion, của chúng ta, của toàn thể nhân loại như ngôn sứ Dacaria trong bài đọc thứ nhất loan báo. Người đến không phải trong xa giá của bậc vua chúa nhưng trong thân phận khiêm hạ, “ngồi trên lưng lừa con”. Người sẽ thống trị vương quốc của tình yêu, vương quốc dành cho những ai khiêm tốn, khôn ngoan bước theo Thần Khí, mở lòng ra đón nhận mặc khải của Thiên Chúa, những người khôn ngoan đích thực, chứ không phải kiểu khôn ngoan của thế gian, vốn bị đánh bại bởi sự khôn ngoan và sức mạnh của Thập giá.
- Gánh nhau bằng tình yêu của người khiêm hạ
Con Thiên Chúa đã ôm lấy tất cả chúng ta, chúng ta cũng phải biết gánh lấy toàn bộ hiện hữu của mình và của anh em như chính Chúa đã làm cho chúng ta. Đó là khả năng biết thương cảm, biết rung động, biết rơi lệ với người khác, trở nên người thân cận của người khác. Đức Phanxicô dạy:
Người nào thấy sự việc như chúng thực sự là, và người nào để cho mình được thẩm thấu bởi sự đau khổ, cũng như có thể khóc trong con tim của mình, thì người ấy sẽ có khả năng đụng chạm tới chiều sâu của cuộc hiện sinh cũng như trở nên hạnh phúc thực sự. Người đó sẽ được an ủi, nhưng với sự an ủi của Chúa Giêsu chứ không phải với sự an ủi của thế gian (GE 76).
Người sở đắc nhân đức vàng son: hiền lành, khiêm nhường là những người được yêu và có khả năng biết yêu, biết gánh lấy tha nhân. Chỉ tình yêu mới có khả năng mở ra, đón nhận và gánh lấy người khác. Hạn từ “hiền lành” được sử dụng ở đây có nghĩa đen là “ngọt ngào, dịu dàng, lịch sự, không có bạo lực”. Hiền đức và khiêm hạ không phải là nhân đức của kẻ yếu mà là phẩm hạnh của người có sức mạnh nội tâm, sức mạnh tình yêu. Khi nói về chỗ đứng của đức hiền lành trong thế giới nhiều thù hận, cạnh tranh hôm nay, Đức Phanxicô khẳng định: “Sự giận dữ huỷ hoại nhiều thứ; ngược lại, sự hiền lành đạt được nhiều điều. Người hiền lành thu phục nhân tâm, cứu vãn tình bạn, bảo vệ tương quan với Thiên Chúa”.
Đức Giêsu mời gọi: “Hãy đến với Tôi. Hãy mang lấy ách của Tôi và hãy học cùng Tôi vì Tôi hiền lành và khiêm nhường trong lòng” (Mt 11,29). “Ách” của Chúa bao gồm cả việc giúp chia sẻ gánh nặng với người khác bằng tình yêu huynh đệ. Cứ mỗi khi nhận được sự nghỉ ngơi và êm ái nơi Đức Kitô, chúng ta cũng được mời gọi để trở nên sự nghỉ ngơi và êm ái cho anh chị em mình, với thái độ hiền lành và khiêm nhường. Sự hiền lành và khiêm nhường trong lòng giúp chúng ta không chỉ chia sẻ gánh nặng của người khác nhưng còn không đè nặng lên họ quan điểm cá nhân, phán đoán, phê bình và sự hờ hững của chúng ta”. Là những người được Thiên Chúa tuyển lựa, hiến thánh và yêu thương, thánh Phaolô nhắn nhủ chúng ta “hãy có lòng thương cảm, nhân hậu, khiêm nhủ, hiền hoà và nhẫn nại, hãy chịu đựng và tha thứ cho nhau” (Cl 3,12-13).
Lm. Petrus Lửa Hồng

Có thể bạn quan tâm
Giáo phận Hà Tĩnh – Hành Trình Qua Các Thánh Đường #1: Giáo..
Th7
Các Bài Suy Niệm Chúa Nhật XIV TN A: Học Với Đức Giêsu..
Th7
Ngày 03/07: Thánh Tôma, Tông Đồ
Th7
Truyền chức giám mục Huynh đoàn Thánh Piô X: Vạ tuyệt thông
Th7
Chương Trình Lễ Tuyên Phong Chân Phước Cho Tôi Tớ Chúa Phanxicô Xaviê..
Th7
Đức Thánh Cha cảm ơn các tín hữu đóng góp cho Quỹ Đồng..
Th7
Đức Hồng Y Luis Antonio G. Tagle – Tổng Trưởng Phân Bộ Khởi..
Th7
Lễ Giỗ 21 Năm Đức Cố Giám Mục Phêrô Gioan Trần Xuân Hạp
Th7
Thánh Lễ Đặt Viên Đá Xây Dựng Nhà Mục Vụ Và Mừng Lễ..
Th7
UNICEF: 1,8 triệu người Venezuela cần hỗ trợ khẩn cấp sau động đất
Th6
Chức danh của Đức Hồng y Tagle và ngài đến Việt Nam với..
Th6
Thánh Lễ Mừng Kính Thánh Phêrô – Quan Thầy Hội Đồng Mục Vụ..
Th6
[Giới thiệu] Chuyên mục “Giáo Phận Hà Tĩnh – Hành Trình Qua Các..
Th6
Bài Suy Niệm Mừng Lễ Kính Hai Thánh Phêrô Và Phaolô Tông Đồ
Th6
Ngày 29/06: Thánh Phêrô và Thánh Phaolô, tông đồ
Th6
Giáo Xứ Kẻ Đông Khai Mạc Tuần Chầu, 82 Thiếu Nhi Lãnh Nhận..
Th6
Đức Thánh Cha: Thể thao là “liều thuốc cho thân xác và tinh..
Th6
Chủng Sinh Khóa XVI Nhận Bài Sai Thực Tập Mục Vụ Từ Đức..
Th6
Dấu Ấn Đức Tin Và Hiệp Thông: Giáo Họ Yên Xá Mừng Lễ..
Th6
Đức Thánh Cha nói với các thiếu niên: Thiên Chúa nhìn vào trái..
Th6