
Đừng Đếm Lỗi – Hãy Đếm Ơn
Hc 27,30–28,7; Rm 14,7-9; Mt 18,21-35
Trong cuộc sống, có những điều chúng ta rất dễ quên, nhưng cũng có những điều lại nhớ rất lâu. Một ân huệ đã nhận đôi khi chẳng bao lâu đã trở thành chuyện bình thường; nhưng một lời nói làm tổn thương, một lần bị đối xử bất công, một sự xúc phạm hay phản bội thì nhiều năm sau vẫn có thể nhớ rất rõ. Dường như mỗi người đều có một thứ “sổ nợ” vô hình trong lòng: ai đã làm mình đau, ai đã xúc phạm mình, ai còn mắc nợ mình điều gì. Càng giữ lại những món nợ ấy, chúng ta càng dễ để cho giận dữ, oán trách và hận thù chi phối tâm hồn.
Sứ điệp chung của các bài đọc hôm nay hướng chúng ta đến việc từ bỏ giận dữ, hận thù và báo oán; đồng thời nhận ra rằng mình không sống cho chính mình, nhưng thuộc về Chúa và luôn được Người yêu thương, tha thứ. Vì thế, thay vì đếm lỗi của người khác, các Kitô hữu được mời gọi học cách đếm những ân huệ mình đã nhận từ Thiên Chúa, rồi lấy chính ân huệ ấy mà đối xử với anh em.
- Đừng đếm lỗi của người anh em
Tin Mừng bắt đầu bằng một câu hỏi rất thực tế của Phêrô: “Thưa Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần? Có phải bảy lần không?” (Mt 18,21). Đề nghị tha đến bảy lần của Phêrô thực ra đã là một bước tiến rất lớn. Tuy nhiên, đằng sau câu hỏi ấy vẫn còn một cách suy nghĩ: tha thứ có giới hạn. Nếu có thể xác định phải tha bao nhiêu lần, thì cũng có nghĩa là đến một lúc nào đó, người ta có quyền ngừng tha thứ. Đức Giêsu phá vỡ cách tính toán ấy khi trả lời: “Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy” (Mt 18,22). Người không đưa ra một con số lớn hơn để Phêrô tiếp tục đếm, nhưng muốn ông từ bỏ chính việc đếm. Tha thứ theo Tin Mừng là không để lỗi lầm của anh em trở thành những món nợ được lưu giữ mãi trong lòng.
Lời dạy ấy đã được sách Huấn ca chuẩn bị từ trước: “Kẻ báo thù sẽ chuốc lấy báo thù của Đức Chúa, tội lỗi nó, Người xem xét từng ly. Hãy bỏ qua điều sai trái cho kẻ khác, thì khi bạn cầu khẩn, tội lỗi bạn sẽ được tha” (x. Hc 28,1-2). Lời này phơi bày một nghịch lý rất gần với đời sống chúng ta: ta mong Thiên Chúa đừng nhớ tội mình, nhưng lại rất dễ nhớ lỗi người khác; ta mong Chúa rộng lượng với mình, nhưng lại thường cân đo sự rộng lượng dành cho tha nhân. Thực ra, “đếm lỗi” không nhất thiết phải biểu hiện bằng một hành vi trả thù công khai; nhiều khi nó âm thầm diễn ra trong lòng. Ta vẫn gặp gỡ, nói chuyện và làm việc chung, nhưng trong tâm trí đã hình thành một “hồ sơ” về người kia. Mỗi khi xảy ra một chuyện mới, ta lại mở hồ sơ cũ, nhắc lại những điều đã qua và cộng thêm một lỗi nữa. Vì thế, một va chạm nhỏ hôm nay có thể kéo theo cả một chuỗi chuyện của nhiều năm trước. Khi ấy, quá khứ tuy đã qua nhưng vẫn tiếp tục chi phối hiện tại, và những lỗi lầm của người khác vẫn còn sức nặng trong đời sống của ta.
Tuy nhiên, đừng đếm lỗi của người anh em không có nghĩa là phủ nhận lỗi lầm, coi điều sai thành đúng hay dung túng cho bất công. Thánh Gioan Phaolô II nhấn mạnh rằng sự tha thứ Kitô giáo không loại bỏ những đòi hỏi khách quan của công lý; lòng thương xót không phải là thái độ dễ dãi trước sự dữ, những thiệt hại hay xúc phạm đã gây ra (DM 14). Vì thế, có những lỗi lầm cần được nói rõ, những thiệt hại cần được sửa chữa và những tương quan cần được đặt trong giới hạn thích hợp. Điều phải loại bỏ là thái độ biến lỗi lầm của người khác thành lý do để tiếp tục xét đoán, kết án hoặc nuôi dưỡng hận thù.
Bởi thế, lời mời gọi “đừng đếm lỗi” đòi chúng ta thay đổi cách lưu giữ lỗi lầm của người khác trong lòng mình. Có những chuyện cần giải quyết thì hãy giải quyết; có những sai phạm cần sửa chữa thì hãy sửa chữa; nhưng đừng biến trái tim thành cuốn sổ ghi nợ của người anh em. Khi cứ mãi đếm lỗi và cộng dồn lỗi của người khác, chúng ta tưởng rằng mình đang giữ họ trong món nợ đối với mình, nhưng thực ra lại đang để chính những lỗi lầm ấy cầm giữ mình.
- Hãy đếm những ơn Chúa đã ban
Nếu chỉ dừng lại ở lời mời gọi “hãy tha thứ”, Tin Mừng có thể trở thành một đòi hỏi quá sức, nhất là đối với những người đã chịu những tổn thương sâu xa. Vì thế, Đức Giêsu kể một dụ ngôn để giúp Phêrô nhận ra nền tảng của sự tha thứ. Một người đầy tớ mắc nợ nhà vua mười ngàn yến vàng, một khoản nợ khổng lồ vượt xa khả năng chi trả. Anh chỉ có thể sấp mình van xin được khất nợ. Thế nhưng, nhà vua “chạnh lòng thương, cho y về và tha luôn món nợ” (Mt 18,27). Người đầy tớ được tự do không phải vì đã trả được nợ hay chứng minh mình xứng đáng, nhưng vì chủ đã thương anh. Một món nợ không thể thanh toán đã được xóa bỏ; một tương lai tưởng như khép lại nay được mở ra.
Thế nhưng, vừa bước ra khỏi đó, người đầy tớ lại gặp một người bạn chỉ mắc nợ mình một trăm quan tiền. So với mười ngàn yến vàng anh vừa được tha, món nợ này thật nhỏ bé. Vậy mà anh “túm lấy, bóp cổ” người bạn và nhất quyết đòi trả nợ (Mt 18,28). Bi kịch của người đầy tớ là anh đã được thương xót mà lại quên mình đã được xót thương. Anh nhớ rất rõ một trăm quan tiền người khác mắc mình, nhưng lại quên mười ngàn yến vàng vừa được xóa bỏ cho chính mình. Đó cũng có thể là nghịch lý trong đời sống đức tin của chúng ta. Chúng ta cầu xin Chúa tha thứ, lãnh nhận Bí tích Hòa Giải, tham dự Thánh lễ và đón nhận biết bao ân huệ, nhưng lại dễ quên những gì mình đã nhận.
Bởi thế, bài Đáp ca hôm nay mời gọi: “Chúc tụng Chúa đi, hồn tôi hỡi, chớ khá quên mọi ân huệ của Người.” Thiên Chúa là Đấng “tha cho ngươi muôn ngàn tội lỗi”; Người “không cứ tội ta mà xét xử, không trả báo ta xứng với lỗi lầm” (x. Tv 102,2-3.10). Lời Thánh vịnh nhắc chúng ta đừng quên những gì Thiên Chúa đã làm cho mình, nhất là lòng thương xót và sự tha thứ Người không ngừng dành cho chúng ta. Vì thế, “đếm ơn” không có nghĩa là tính toán các ân huệ của Thiên Chúa như những con số, nhưng là nhìn lại cuộc đời để nhận ra mình đã được yêu thương, nâng đỡ và tha thứ biết bao lần. Có biết bao điều mình đang có là quà tặng: sự sống, đức tin, gia đình, cộng đoàn, những người đã yêu thương và nâng đỡ mình, những cơ hội được sửa sai và nhất là biết bao lần được Chúa thứ tha.
Vì thế, thay vì chỉ nhớ những điều mình đã phải chịu, hãy tập nhớ cả những điều mình đã được nhận; thay vì chỉ nhìn vào thiếu sót của người khác, hãy nhìn lại biết bao lần Chúa và anh em đã kiên nhẫn với những thiếu sót của chính mình. Hãy đếm ơn để nhận ra mình đang sống nhờ ân sủng. Khi đặt những tổn thương bên cạnh những ân huệ đã lãnh nhận, chúng ta sẽ nhận ra rằng trong cuộc đời, những điều đáng để biết ơn vẫn nhiều hơn những điều khiến ta oán trách. Và chính điều ấy chuẩn bị chúng ta biết đem những gì mình đã nhận mà trao lại cho người khác.
- Hãy lấy ơn đáp lại lỗi người
Nhận ra mình đã được Thiên Chúa thương xót vẫn chưa phải là điểm kết thúc của hành trình đức tin. Ân huệ của Thiên Chúa không được ban để dừng lại nơi người lãnh nhận, nhưng để tiếp tục được trao ban. Khi biết người đầy tớ vừa được tha món nợ khổng lồ lại đối xử tàn nhẫn với bạn mình, nhà vua đã trách: “Ta đã tha hết số nợ ấy cho ngươi, vì ngươi đã van xin Ta, thì đến lượt ngươi, ngươi không phải thương xót đồng bạn, như chính Ta đã thương xót ngươi sao?” (Mt 18,32-33). Hai chữ “như Ta” trở thành tiêu chuẩn của đời sống Kitô hữu: điều chúng ta đã nhận từ Thiên Chúa phải trở thành điều chúng ta trao cho anh em.
Bài đọc thứ hai giúp chúng ta hiểu nền tảng của cách sống ấy: “Không ai trong chúng ta sống cho chính mình, cũng như không ai chết cho chính mình… dù sống, dù chết, chúng ta vẫn thuộc về Chúa” (Rm 14,7-8). Nếu thuộc về Chúa, chúng ta không thể để cách cư xử của mình bị quyết định hoàn toàn bởi phản ứng tự nhiên hay cảm xúc tức thời. Khi bị xúc phạm, phản ứng bản năng có thể là giận dữ, tránh né hoặc đáp trả. Nhưng người thuộc về Đức Kitô được mời gọi không để sự dữ của người khác quyết định cách mình đáp lại. Đức Giáo Hoàng Bênêđictô XVI nhắc rằng tình yêu Kitô giáo không chỉ dừng lại ở cảm xúc, nhưng liên hệ đến toàn thể con người, bao gồm lý trí, ý chí và tình cảm; trong tiến trình ấy, ý muốn của con người ngày càng hòa hợp với ý muốn của Thiên Chúa (DCE 17). Vì thế, tha thứ là một chọn lựa của người môn đệ muốn sống theo cách Đức Kitô đã sống.
Lấy ơn đáp lại lỗi người không phải là yếu đuối hay cam chịu, càng không phải dung túng cho điều sai trái. Đó là quyết định không để sự dữ tiếp tục lan rộng. Người khác làm ta đau, nhưng ta không để nỗi đau ấy trở thành nguyên nhân làm tổn thương người khác; người khác xúc phạm ta, nhưng ta không dùng lời nói hay hành động để nối dài sự xúc phạm; người khác đã sai với ta, nhưng ta không để cái sai của họ biến mình thành một con người cay nghiệt. Tha thứ không xóa bỏ công lý, nhưng chấm dứt vòng xoáy của oán hờn và trả đũa, để điều thiện mạnh hơn điều dữ.
Lời mời gọi ấy cần được thực hiện trong những tương quan cụ thể. Trong gia đình, vợ chồng đừng mãi nhắc lại những lỗi lầm đã được giải quyết; cha mẹ và con cái đừng để những vết thương cũ trở thành khoảng cách kéo dài. Trong cộng đoàn giáo xứ, đừng vì một bất đồng hay va chạm mà đóng khung một người mãi mãi trong lỗi lầm của họ. Trên mạng xã hội, các Kitô hữu càng phải tránh lưu giữ, phổ biến và khai thác lỗi lầm của người khác như một thứ vũ khí để kết án hay loại trừ. Dĩ nhiên, tha thứ có thể cần thời gian. Nhưng ngay cả khi cảm xúc chưa bình an, chúng ta vẫn có thể bắt đầu bằng quyết định không nuôi ý trả thù, không mong điều dữ xảy đến cho người đã làm mình đau và kiên trì cầu xin Chúa ban sức mạnh để tha thứ. Khi ấy, ơn đã nhận thực sự trở thành ơn được trao đi.
Kết luận
Lời Chúa hôm nay đặt trước mỗi người hai cuốn sổ: một cuốn ghi lỗi của anh em và một cuốn ghi những ân huệ của Thiên Chúa. Điều đáng buồn là chúng ta thường chăm chú đọc cuốn sổ ghi lỗi, nhưng lại rất dễ quên cuốn sổ ghi ơn.
Đức Giêsu mời gọi chúng ta đảo ngược thói quen ấy: đừng đếm lỗi – hãy đếm ơn. Đừng đếm lỗi của người anh em, để quá khứ không còn trói buộc trái tim mình. Hãy đếm những ơn Chúa đã ban, để nhận ra cuộc đời chúng ta được nâng đỡ bởi biết bao lòng thương xót và ân sủng. Và cuối cùng, hãy lấy ơn đáp lại lỗi người, để điều mình đã lãnh nhận nơi Thiên Chúa trở thành món quà trao cho tha nhân.
Mỗi lần đọc Kinh Lạy Cha, chúng ta vẫn cầu xin: “Xin tha tội cho chúng con như chúng con cũng tha cho những người có lỗi với chúng con.” Đó không chỉ là một lời kinh, nhưng còn là một cam kết sống. Hôm nay, mỗi người hãy nghĩ đến một người mình vẫn còn khó tha thứ. Thay vì tiếp tục nhớ họ đã xúc phạm mình bao nhiêu lần, hãy nhớ Thiên Chúa đã kiên nhẫn và tha thứ cho mình biết bao lần. Khi biết đếm ơn nhiều hơn đếm lỗi, chúng ta sẽ hiểu sâu hơn lời Đức Giêsu: “Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy.”
Lm. Anthony Trung Thành
KHÔNG PHẢI CHO CHÍNH CHÚNG TA
(Hc 27,30-28,7; Rm 14,7-9; Mt 18,21-35)
Sau bài Tin mừng nói về “sửa lỗi huynh đệ” của Chúa nhật tuần trước (Chúa nhật 23 Thường niên), trong bài Tin mừng của Chúa nhật 24 Thường niên hôm nay, thuật lại việc ông Phêrô đến gần Chúa Giêsu hỏi điều mà chắc chắn các môn đệ khác cũng muốn đặt ra với Chúa: “Lạy Thầy, khi anh em xúc phạm đến con, con phải tha thứ cho họ mấy lần. Có phải đến bảy lần không?” (Mt 18, 21)
Chúng ta biết rõ để giữ một thái độ cởi mở đối với kẻ thù là điều rất khó, nhất là khi cánh cửa của họ vẫn khép chặt trước chúng ta; rất khó tiếp tục bước đi trên con đường hòa giải, khi mọi sự dường như đã mất hết hy vọng. Thế nhưng, Chúa Giêsu dường như chẳng chút hoài nghi về điều đó: “Thầy không bảo con phải tha đến bảy lần, nhưng đến bảy mươi lần bảy” (Mt 18, 22).
Trong dụ ngôn về người đầy tớ bất lương, điều khá rõ ràng là vấn đề tha thứ không hệ tại ở số lượng, nhưng ở chất lượng, và trên hết, ở điều thúc đẩy chúng ta tha thứ.
“Mười ngàn nén bạc” (18,24) – món nợ của nhân vật thứ nhất – là một con số khổng lồ, tương đương hơn ba trăm tấn vàng. Trái lại, “một trăm bạc” (18,28) mà người mắc nợ thứ hai phải trả, xét theo tỷ lệ, chỉ là một khoản rất nhỏ, tương đương khoảng nửa ký bạc. Qua những con số ấy, dụ ngôn cố ý đưa ra một hoàn cảnh đầy nghịch lý: một người vừa được tha một món nợ khổng lồ lại nổi giận với một người mắc nợ mình một khoản nhỏ, thay vì dành cho người ấy chính lòng kiên nhẫn mà mình vừa nhận được. Nếu sự thiếu lòng thương xót này dường như là hậu quả của một sự độc ác phi lý, thì bản văn Tin mừng lại gợi cho chúng ta hiểu rằng nó bắt nguồn từ một thứ lạc quan đến mê muội. Những lời mà người đầy tớ tàn nhẫn dùng để van xin và nhận được lòng thương xót đã tố giác sự tự mãn quá đỗi vào khả năng của chính mình: “Xin vui lòng cho tôi khất một kỳ hạn và tôi sẽ trả cho ngài tất cả” (18,27). Ảo tưởng rằng ta có thể khắc phục những thất bại trong cuộc đời bằng nỗ lực hết sức chính là căn nguyên làm ta khó lòng đón nhận sự tha thứ không phải như một việc phải làm nhiều lần, nhưng như một lối sống.
Có lẽ lý do khiến chúng ta khó tha thứ không chỉ vì lòng mình chai đá, mà còn vì điều ngược lại: chúng ta quá tin rằng mình là người tốt và có thể tự mình xoay xở mọi sự, đến nỗi sống mà không còn nhớ rằng chính ơn được ban cách nhưng không là điều gìn giữ mọi tương quan đích thực. Vì luôn coi mình là chủ nợ chứ chẳng bao giờ là con nợ, chúng ta tự cho mình quyền chỉ chịu đựng người khác và những xúc phạm của họ chỉ trong một thời gian có giới hạn. Tin mừng loan báo rằng thực tại thì hoàn toàn khác: tất cả chúng ta đều nghèo nàn và là tận căn là một con nợ. Không ai có khả năng hoàn trả điều thiện đã nhận cũng như điều xấu đã làm. Mỗi người chúng ta đều mắc một món nợ khổng lồ, không thể nào hoàn trả. Chính vì thế, Chúa Kitô đã không thể chỉ đơn thuần trợ giúp chúng ta, nhưng Người đã phải cứu độ chúng ta, bằng cách tự nguyện hiến dâng mạng sống mình trên thánh giá: “Vì lẽ ấy, nếu Ðức Kitô đã chết và sống lại, là để cai trị kẻ sống và kẻ chết” (Rm 14, 9)
Chỉ khi bắt đầu nhìn nhận chính mình như thế, nghĩa là được Thiên Chúa yêu thương như những người con cách nhưng không và vô điều kiện, chúng ta mới có thể ý thức rằng tha thứ không thể chỉ là một cử chỉ nhất thời, nhưng phải trở thành hơi thở, nhờ đó chúng ta đón nhận và trao ban sự sống. Chỉ khi gìn giữ lòng biết ơn chân thành đối với những điều mình có được, chúng ta mới có thể bắt đầu lại mối tương quan huynh đệ với tha nhân. Sẵn sàng đi đến tận cùng của sự tha thứ mỗi khi cần thiết, nhất là khi nhận ra rằng trong thực tế đang thiếu vắng sự kiên nhẫn mà chính chúng ta có thể trao ban. Tin mừng không mời gọi chúng ta mang những thái độ xa lạ hay gượng ép, nhưng kêu gọi chúng ta trở thành những người nam người nữ biết dấn thân vào thực tại, không phải xuất phát từ những quyền lợi tích lũy được, nhưng từ sức sống mới của Tin mừng và từ viễn cảnh của Nước Trời. Mạc khải về tình phụ tử của Thiên Chúa “buộc” chúng ta, trong mọi hoàn cảnh, phải xét lại xem mình có thực sự sẵn sàng nghiêm túc đón nhận mối dây huynh đệ hay không, nơi mà “không ai trong anh em được sống cho mình, và cũng không ai chết cho mình. Vì nếu chúng ta sống, là sống cho Chúa; nếu chúng ta chết, là chết cho Chúa” (Rm 14, 7)
Lm. Roberto Pasolini, OFM Cap. (nellaparola.it)

Có thể bạn quan tâm
Văn Kiện Hướng Dẫn Việc Tôn Kính Tổ Tiên
Th9
Suy Niệm Chúa Nhật XXIV Thường Niên A: Đừng Đếm Lỗi – Hãy..
Th9
Giáo họ Vĩnh Phúc chính thức bước sang trang mới: Thánh lễ công..
Th9
Đức Thánh Cha Tiếp Các Giám Mục Thân Hữu Của Phong Trào Focolare
Th9
Giáo Hạt Bình Chính: Tổ Chức Ngày Bồi Dưỡng Đức Tin Và Kỹ..
Th9
Hân Hoan Ngày Khai Giảng Giáo Lý Tại Các Giáo Xứ Trên Toàn..
Th9
Hai Nhóm Nghiên Cứu 6 Và 7 Của Thượng Hội Đồng Đề Xuất..
Th9
Lịch Trình Chuyến Tông Du Bốn Ngày Của Đức Lêô XIV Tại Pháp
Th9
Đại Chủng Viện Thánh Phanxicô Xaviê Khai Giảng Năm Đào Tạo 2026 –..
Th9
Tiền Chủng Viện Thánh Gioan Phaolô II Khai Giảng Năm Học Mới 2026–2027
Th9
Giáo Hạt Minh Cầm: Tập Huấn Giáo Lý Năm Học 2026 – 2027
Th9
Thư Gửi Học Sinh, Sinh Viên Công Giáo Tgp Hà Nội Nhân Dịp..
Th9
Đức Maria – Bình Minh Của Ơn Cứu Độ (Suy Niệm Lễ Kính..
Th9
Thánh Lễ Ban Bí Tích Thêm Sức Hai Giáo Xứ Kim Lũ, Đồng..
Th9
Suy niệm lễ Sinh nhật Đức Maria
Th9
Giáo Xứ Quý Hòa Đón Nhận Hồng Ân Chúa Thánh Thần Trong Tuần..
Th9
Giáo Phận Hà Tĩnh Cử Hành Ngày Thế Giới Cầu Nguyện Cho Việc..
Th9
Giáo Xứ Kẻ Tùng: 48 Em Đón Nhận Hồng Ân Thánh Thần, Cha..
Th9
Giáo Xứ Ba Đồn Đón Nhận Quyết Định Thành Lập Giáo Xứ Và..
Th9
Hội Đồng Mục Vụ Hạt Cẩm Xuyên Hội Ngộ Mừng Lễ Quan Thầy..
Th9