Làm thế nào để giúp con cái chúng ta tìm thấy ơn gọi của chúng

1191 lượt xem

Ngày Thế giới cầu nguyện cho ơn gọi là cơ hội tuyệt vời để các bậc cha mẹ quan tâm, giúp đỡ con cái lắng nghe tiếng gọi của Thiên Chúa.

Ơn gọi được nuôi dưỡng trước tiên nơi gia đình. Ảnh: Canva

Chúa luôn kêu gọi chúng ta nhưng Ngài thường kêu gọi một cách thầm lặng. Để nghe được tiếng gọi này, chúng ta phải tập trung toàn bộ sự chú ý vào câu hỏi quan trọng: Thiên Chúa đã chuẩn bị kế hoạch yêu thương nào cho tôi?

Đừng ép buộc trẻ chọn con đường không dành cho chúng

Khi một đài phát thanh phát ra tín hiệu yếu, chúng ta chỉ có thể bắt được sóng nếu các bộ thu được quay đúng hướng và không có đài nào khác đang sử dụng cùng tần sóng. Nếu chúng ta nuôi dạy một đứa trẻ dựa trên tham vọng của mình và nói rằng “Ba mẹ muốn con trở thành bác sĩ”, thì chúng ta giống như tất cả những đài phát thanh mạnh mẽ này, đang ngăn chặn các tín hiệu khác.

Kế hoạch của Thiên Chúa luôn là kế hoạch yêu thương. Vì vậy, lời kêu gọi của Ngài phải được đáp lại bằng tình thương. Gia đình là môi trường đặc biệt, nơi đứa trẻ có thể khám phá ra sự cao cả của tình yêu. Chính bằng cách nhìn xem cha mẹ chúng chung thủy yêu thương nhau như thế nào và bằng cách kinh nghiệm tình thương của anh chị em trong gia đình hàng ngày mà chúng ta thực sự hiểu điều đó (không chỉ bằng trí tuệ mà bằng cảm nhận của cả con người) rằng đó không phải là một cảm xúc thoáng qua. Đó là một quá trình lâu dài và khó khăn để huy động sức mạnh ý chí và tất cả những gì chúng ta có. Chúng ta yêu với tất cả trái tim, lý trí và thân xác.

Chúa kêu gọi dựa trên ý chí tự do của chúng ta

Một người không muốn thụ phong linh mục hoặc không muốn gia nhập một dòng tu trái với ý muốn của họ – đó là quyết định mà cá nhân được tự do đưa ra. Thiên Chúa muốn những người con chứ không phải nô lệ, và không có tình yêu đích thực nếu không có tự do. Nhưng chúng ta phải học cách để được tự do.

Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolo II viết trong Thư gửi các gia đình ngày 2 tháng 2 năm 1994 rằng: “Con người nhận ra chính mình bằng cách thực thi quyền tự do trong sự thật. Tự do không thể được hiểu như một loại giấy phép để làm bất cứ điều gì, nhưng nó có nghĩa là sự hiến thânHơn thế nữa, nó còn có nghĩa là một món quà rèn luyện nội tâm. Ý tưởng về quà tặng không chỉ hàm chứa sáng kiến ​​tự do của người tặng mà còn chứa đựng khía cạnh nghĩa vụ. Tất cả điều này được hiện thực hóa trong ‘sự hiệp thông giữa con người với nhau’. Và chúng ta lại tìm thấy mình ở giữa gia đình”.

Một linh mục tốt chính là người được nuôi dạy tốt. Tất nhiên, không có gì là không thể đối với Chúa, và những người lớn lên trong môi trường không may mắn cũng có thể cảm động trước ân huệ của Ngài. Họ giống như những bông hoa tuyệt vời mọc lên từ cát sa mạc. Nhưng như bất kỳ người làm vườn nào cũng sẽ nói với bạn, đất tốt hơn sẽ cho thu hoạch tốt hơn. Chúa gieo hạt giống nhưng chúng ta chuẩn bị đất. Nếu nó phì nhiêu và được nuôi dưỡng tốt thì kết quả nó mang lại sẽ gấp trăm lần. Một linh mục tốt sẽ hạnh phúc khi thực sự là một người nam và một nữ tu tốt sẽ hạnh phúc khi thực sự là một người nữ. Không ai tự nguyện khấn độc thân vì sợ hãi hoặc muốn từ chối giới tính của mình. Ngược lại, càng hiểu rõ vẻ đẹp của nó trong kế hoạch của Thiên Chúa, chúng ta càng cảm nhận được sự cao cả của đời sống độc thân thánh hiến. Vai trò của gia đình trong lĩnh vực này rất quan trọng.

Năm 1996, nhân kỷ niệm 50 năm thụ phong linh mục của mình, Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã viết: “Chúng tôi tạ ơn Chúa vì đã chọn gọi chúng tôi làm thừa tác viên của Người. Chúng tôi cũng biết ơn mọi người: nhất là những người đã giúp chúng tôi tiến tới thánh chức linh mục, và những người mà Chúa Quan Phòng đã đặt để trên con đường ơn gọi của chúng tôi. Chúng tôi cảm ơn tất cả mọi người, bắt đầu từ cha mẹ, là quà tặng mà Thiên Chúa đã dành cho chúng tôi theo nhiều cách: những lời dạy bảo và tấm gương tốt lành của các ngài chính là món quý giá dành cho chúng tôi!”

Tác giả: Christine Ponsard
Chuyển ngữ từ  Aleteia: Kim Linh
Nguồn: dongten.net

Có thể bạn quan tâm