Ánh Sáng Nơi Vùng Ngoại Biên: Khi Đức Tin Tìm Về Nguồn Cội

842 lượt xem

ÁNH SÁNG NƠI VÙNG NGOẠI BIÊN: KHI ĐỨC TIN TÌM VỀ NGUỒN CỘI

Tôi Trung

Trong dòng chảy hối hả của cuộc sống hiện đại, đôi khi chúng ta dễ lầm tưởng rằng đời sống đức tin chỉ gói gọn trong những ngôi thánh đường nguy nga hay những buổi lễ sốt sắng đông đảo. Thế nhưng, ngang qua chuyến mục vụ của Cha Phêrô đến với hai ông bà cụ nơi vùng ngoại biên xa xôi đã mở ra một góc nhìn khác: Đức tin trưởng thành là một đức tin biết lên đường và biết chạm đến những tâm hồn đang bị lãng quên.

  1. Sứ vụ truyền giáo từ sự hiện diện

Hình ảnh vị mục tử ngồi bên cạnh hai ông bà cụ trong căn nhà đơn sơ, cũ kỹ chính là hiện thân của một “Giáo hội đi ra” mà Đức Thánh Cha Phanxicô hằng mong mỏi. Truyền giáo không nhất thiết phải là những bài thuyết giảng cao siêu, mà đôi khi chỉ là sự hiện diện.

Việc vị mục tử vượt đường xá xa xôi để mang Mình Thánh Chúa đến tận giường bệnh, tận tay những người già yếu không còn khả năng đến nhà thờ, cho thấy rằng: Trong tình yêu của Thiên Chúa, không có ai là “vùng ngoại biên”. Mỗi người, dù ở nơi hẻo lánh nhất hay trong hoàn cảnh khó khăn nhất, vẫn luôn là trung tâm của lòng thương xót Chúa.

  1. Sự trưởng thành của đức tin qua thử thách thời gian

Hai ông bà cụ, dù tuổi cao sức yếu và bị ngăn cách bởi những lý do thời cuộc, vẫn giữ vững ngọn đèn đức tin trong lòng. Ánh mắt thành kính khi đón nhận Bí tích Xức dầu và Thánh Thể cho chúng ta thấy một sự trưởng thành tâm linh sâu sắc.

Đức tin của ông bà không còn dựa trên những cảm xúc ồn ào, mà là một sự tín thác âm thầm và bền bỉ. Đó là đức tin “vàng thử lửa”, một sự trưởng thành mà mỗi Kitô hữu trẻ cần nhìn vào để tự vấn: Liệu chúng ta có giữ được lòng đạo đức khi không còn những thuận lợi về cơ sở vật chất hay cộng đoàn bao quanh?

  1. Sự kết nối giữa các thế hệ và cộng đoàn

Chuyến đi không chỉ có vị mục tử mà còn có sự đồng hành của những giáo dân khác. Đây là biểu tượng của một cộng đoàn hiệp hành. Khi chúng ta cùng nhau quan tâm đến những người anh em xa xôi, chúng ta đang thực thi tinh thần bác ái – cốt lõi của Tin Mừng. Việc thăm viếng này không chỉ an ủi hai ông bà, mà ngược lại, chính sự kiên trung của ông bà lại là bài học đức tin vô giá cho những người đang sống và phục vụ.

Lời kết

Chuyến mục vụ tại của Cha Phêrô nhắc nhở chúng ta rằng: Trưởng thành về đức tin là khi ta nhận ra Chúa đang hiện diện nơi những người nghèo khổ, bệnh tật và cô độc. Ước mong sao mỗi chúng ta cũng biết “lên đường” như Cha Phêrô, không chỉ bằng đôi chân mà bằng cả trái tim, để mang hơi ấm của Chúa đến mọi ngõ ngách của cuộc đời. Bởi lẽ, một giáo xứ thực sự mạnh mẽ không đo bằng chiều cao của tháp chuông, mà đo bằng khoảng cách mà vị mục tử và cộng đoàn sẵn sàng vượt qua để đến với những chiên lạc, chiên đau yếu nơi vùng xa xôi nhất.

Có thể bạn quan tâm