Diễn văn của Đức Thánh Cha trong buổi gặp gỡ giới trẻ Hungary

16480 lượt xem

ĐỨC THÁNH CHA PHANXICÔ TÔNG DU HUNGARY

DIỄN VĂN CỦA ĐỨC THÁNH CHA TRONG BUỔI GẶP GỠ GIỚI TRẺ HUNGARY

Vatican News 

Trong cuộc gặp gỡ cuộc đối thoại ấm áp và chân thành giữa Đức Thánh Cha và các bạn trẻ Hungary, những người trẻ nói với Đức Thánh Cha về việc tìm kiếm Thiên Chúa và về một cuộc sống đích thực và hạnh phúc, còn Đức Thánh Cha chỉ ra con đường: vượt lên trên lợi ích của bản thân và dấn thân như Chúa Giêsu để phục vụ anh em.

TÔNG DU HUNGARY
DIỄN VĂN CỦA ĐỨC THÁNH CHA
Gặp gỡ Giới trẻ
Nhà thi đấu Papp Laszlo Budapest, 29/04/2023

Disértessék a Jézus Krisztus! [Ngợi khen Chúa Giêsu Kitô!]

Anh chị em thân mến, tôi muốn nói với anh chị em köszönöm! [cảm ơn!] Cảm ơn về những điệu múa, về bài hát, về những chứng từ cản đảm của các bạn, và cảm ơn tất cả mọi người đã có mặt ở đây: Tôi rất vui khi được ở bên các bạn!

Đức cha Ferenc nói với chúng ta rằng tuổi trẻ là thời gian của những câu hỏi quan trọng và những câu trả lời tuyệt vời. Đó là sự thật, và điều quan trọng là có ai đó gợi mở và lắng nghe câu hỏi của các bạn, và không đưa ra cho các bạn những câu trả lời dễ dàng và sẵn có, mà giúp các bạn dũng cảm đối mặt với cuộc phiêu lưu của cuộc đời để tìm kiếm những câu trả lời tuyệt vời. Những câu trả lời đóng gói sẵn không hữu ích, không mang lại niềm vui. Trên thực tế, đây là những gì Chúa Giêsu đã làm. Bertalan, con đã nói rằng Chúa Giêsu không phải là một nhân vật trong truyện hay một siêu anh hùng trong truyện tranh, và đó là sự thật: Đức Kitô là Thiên Chúa bằng xương bằng thịt, là Thiên Chúa Trời hằng sống Đấng đến gần với chúng ta; Người là Bạn, người bạn tốt nhất, là Anh em, người anh em tốt nhất, và Người rất giỏi trong việc đặt câu hỏi. Thật vậy, trong Tin Mừng, Người, là Tôn sư, đặt câu hỏi trước khi đưa ra câu trả lời. Tôi nghĩ đến khi Người đứng trước người phụ nữ ngoại tình mà mọi người đang chỉ trích. Chúa Giêsu can thiệp, những người tố cáo chị ta bỏ đi và Người ở lại một mình với chị. Sau đó, Người tế nhị hỏi chị: “Này chị, họ đâu rồi? Không ai kết tội chị à?” (Ga 8,10). Chị ta trả lời: “Thưa Chúa, Không có ai!” (câu 11). Và như thế, khi nói như vậy, chị hiểu rằng Thiên Chúa không muốn kết án, nhưng muốn tha thứ. Hãy nhớ điều này: Thiên Chúa không muốn kết án, nhưng tha thứ. Thiên Chúa luôn tha thứ. “Thiên Chúa luôn tha thứ”, tiếng Hungary nói thế nào? [người thông dịch nói bằng tiếng Hungary và Đức Thánh Cha nhắc lại với các bạn trẻ] Các bạn đừng quên điều này! Người sẵn sàng nâng chúng ta đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã! Do đó, với Người, chúng ta không bao giờ được sợ bước đi và tiến bước trong cuộc sống. Chúng ta cũng hãy nghĩ đến bà Maria Mađalêna, người đầu tiên nhìn thấy Chúa Giêsu phục sinh vào buổi sáng Phục sinh. Bà đã khóc bên cạnh ngôi mộ trống và Chúa Giêsu hỏi bà: “Này bà, sao bà khóc? Bà đang tìm ai vậy?” (Ga 20,15). Và vì vậy, quá cảm động, Maria Mađalêna mở rộng lòng mình, nói với Người về những lo lắng của bà, tiết lộ những khao khát và tình yêu của bà: “Chúa ở đâu?”

Và chúng ta cũng có thể nhìn vào cuộc gặp gỡ đầu tiên của Chúa Giêsu với những người sẽ trở thành môn đệ của ngài. Hai người trong số họ, được Gioan Tẩy Giả chỉ dẫn, đi theo Người. Chúa quay lại và hỏi một câu duy nhất: “Các anh tìm gì?” (Ga 1,38). Tôi cũng đặt câu hỏi và mỗi người hãy trả lời trong lòng mình, trong thinh lặng. Câu hỏi là: “Các bạn tìm gì? Các bạn tìm điều gì trong cuộc sống? Trong lòng các bạn tìm điều gì?” Trong thinh lặng, mỗi người hãy trả lời trong lòng mình. Tôi tìm kiếm điều gì? Chúa Giêsu không giảng dạy nhiều thứ, nhưng đồng hành với họ trên đường, đồng hành cùng với mỗi người chúng ta; Người bước đi gần với mỗi người chúng ta. Người không muốn các môn đệ của mình là những học trò lặp lại một bài học, nhưng muốn họ là những người trẻ tự do và luôn hướng tới, những người bạn đồng hành của một Thiên Chúa, Đấng lắng nghe những nhu cầu của họ và quan tâm đến ước mơ của họ. Sau một thời gian, hai môn đệ trẻ đã mắc sai lầm – các môn đệ của Chúa sai lỗi rất nhiều; họ yêu cầu Chúa Giêsu một điều sai trái, đó là được ở bên phải và bên trái của Chúa khi Người lên làm Vua – họ muốn tìm danh vọng địa vị. Thật hay khi nhận thấy rằng Chúa Giêsu không quở trách họ vì đã dám nói điều đó, Người không nói với họ: “Làm sao các con lại dám, đừng mơ về những điều này!”. Không, Chúa Giêsu không phá vỡ những ước mơ của họ, nhưng sửa dạy cho họ cách để đạt được; Người chấp nhận ước muốn trở nên vĩ đại của họ, nhưng nhấn mạnh đến một điều mà cả chúng ta cũng phải luôn ghi nhớ: chúng ta không trở nên vĩ đại khi dẵm lên người khác, nhưng bằng cách hạ mình xuống giúp đỡ họ. Chúng ta không đạt được điều vĩ đại bằng cách làm hại người khác, nhưng bằng cách phục vụ họ (xem Mc 10,35-45). [Đức Thánh Cha yêu cầu người thông dịch dịch câu cuối cùng sang tiếng Hungary] Các bạn hiểu không? Các bạn thân mến, như các bạn thấy đấy, Chúa Giêsu rất vui khi chúng ta đạt được những điều tuyệt vời. Người không muốn chúng ta lười biếng “ngủ nướng”, không muốn chúng ta im lặng và nhút nhát; ngược lại, Người muốn chúng ta sống động, năng động, sẵn sàng nhận trách nhiệm, là nhân vật chính của lịch sử. Người không bao giờ xem thường những kỳ vọng của chúng ta nhưng ngược lại, nâng cao mức độ mong muốn của chúng ta. Chúa Giêsu sẽ đồng ý với câu tục ngữ của các bạn, câu mà tôi hy vọng sẽ phát âm đúng: Aki mer az nyer [Những người dám làm sẽ chiến thắng].

Các bạn có thể hỏi tôi: làm thế nào để trở thành người chiến thắng trong cuộc sống? Cũng như trong thể thao, có hai bước cơ bản. Đầu tiên, nhắm mục tiêu cao, sau đó rèn luyện. Mục tiêu cao. Hãy nói với tôi bạn có tài năng không? Tất nhiên bạn có, tất cả chúng ta có! Đừng gạt nó sang một bên khi nghĩ rằng những điều tối thiểu nhất cũng đủ mang lại hạnh phúc: bằng cấp, công việc kiếm tiền, vui chơi… Không! Hãy dùng tài năng của bạn vào việc tốt. Bạn có một phẩm chất tốt? Hãy đầu tư vào nó, đừng sợ! Trong thâm tâm bạn có cảm thấy mình có khả năng giúp đỡ người khác không? Bạn có cảm thấy yêu mến Chúa, có một gia đình đông con, giúp đỡ những người túng thiếu tốt biết bao không? Hãy bước tới. Đừng nghĩ rằng đây là những mong muốn không thể đạt được. Thay vào đó, hãy đầu tư vào những mục tiêu lớn của cuộc đời! Sau đó, rèn luyện. Bạn rèn luyện thế nào? Qua cuộc đối thoại với Chúa Giêsu, người là huấn luyện viên giỏi nhất. Người lắng nghe bạn, khuyến khích bạn, tin tưởng vào bạn; bạn có biết không? Chúa Giêsu tin tưởng bạn! Và Người có thể phát huy những điều tốt nhất nơi bạn. Và Người không ngừng mời gọi bạn trở thành một thành viên trong nhóm, không bao giờ một mình nhưng với những người khác; điều này rất quan trọng. Nếu bạn muốn trưởng thành và lớn lên trong cuộc sống, hãy tiến bước cùng nhau trong cộng đồng, chia sẻ kinh nghiệm của bạn với những người khác. Chẳng hạn, tôi nghĩ về kinh nghiệm của những Đại hội Giới trẻ Thế giới, vì vậy tôi sẽ nhân cơ hội này mời các bạn tham dự Đại hội lần tới, sẽ được tổ chức tại Bồ Đào Nha, ở Lisbon, vào đầu tháng 8. Ngày nay có một cám dỗ lớn khi trở nên hài lòng với một chiếc điện thoại di động và một vài người bạn. Ngay cả khi nhiều người sẵn sàng chấp nhận điều đó, hoặc ngay cả khi bạn cũng vậy, thì điều đó cũng không tốt. Bạn không thể khép kín trong một nhóm ít những người bạn và chỉ nói chuyện với điện thoại: cho phép tôi nói, đây là một điều ngu xuẩn.

Có một yếu tố quan trọng của việc đào tạo mà Krisztina, bạn đã nhắc nhở chúng tôi khi bạn nói rằng ngày nay, giữa tất cả những cuộc chạy đua của chúng ta, quá nhiều hối hả và nhộn nhịp, có một điều gì đó thiết yếu mà những người trẻ tuổi và cả người lớn đang thiếu. Bạn nói, “Chúng ta không dành thời gian cho sự im lặng giữa tiếng huyên náo này, bởi vì chúng ta sợ cô đơn; kết quả là mỗi ngày chúng ta đều cảm thấy mệt mỏi”. Điều tôi muốn nói với các bạn là: đừng sợ bơi ngược dòng, hãydành chỗ cho một khoảnh khắc thinh lặng mỗi ngày, một khoảnh khắc để dừng lại và cầu nguyện. Ngày nay, chúng ta bị tấn công với những thông điệp rằng chúng ta phải nhanh, hiệu quả và hoàn hảo, giống như máy móc! Nhưng cac bạn thân mến, chúng ta không phải là những cái máy! Sau đó, chúng ta thường thấy rằng mình hết sức lực và không biết phải làm gì. Chúng ta phải học cách dừng lại và đổ đầy xăng, để sạc lại pin. Tuy nhiên, ở đây, tôi cũng muốn nói: hãy cẩn thận đừng đắm chìm trong tâm trạng ủ rũ hoặc nghiền ngẫm về những vấn đề của các bạn. Đừng lãng phí thời gian nghĩ xem ai đã làm điều này điều nọ với mình, tra hỏi về động cơ của người khác. Điều đó cũng không tốt.

Thinh lặng là mảnh đất trên đó chúng ta vun đắp những mối quan hệ tốt đẹp. Nó cho phép chúng ta phó thác cho Chúa Giêsu bất cứ điều gì chúng ta đang cảm thấy, mang đến với Người những khuôn mặt và những cái tên, chia sẻ những khó khăn của chúng ta, nhớ đến bạn bè và cầu nguyện cho họ. Sự thinh lặng giúp chúng ta có cơ hội đọc một trang Tin Mừng có thể nói với tâm hồn của chúng ta, để thờ phượng Thiên Chúa, để lấy lại bình an nội tâm. Sự thinh lặng cho phép chúng ta chọn một cuốn sách mà chúng ta không cần phải đọc, nhưng là cuốn sách có thể giúp chúng ta học cách đọc được trái tim con người. Sự thinh lặng cho phép chúng ta quan sát thiên nhiên, để chúng ta không chỉ tiếp xúc với các thiết bị và đồ dùng mà còn khám phá vẻ đẹp tự nhiên xung quanh chúng ta. Thinh lặng không phải để ngồi dán mắt vào điện thoại di động hoặc trên mạng xã hội. Không, xin đừng! Cuộc sống là thật chứ không phải ảo. Nó không diễn ra trên màn hình, mà là trên thế giới! Xin đừng “ảo hoá” cuộc sống! Nó là cụ thể.

Vì vậy, thinh lặng là cánh cửa của cầu nguyện, và cầu nguyện là cánh cửa của tình yêu. Dóra, tôi muốn cảm ơn bạn vì bạn đã nói rằng niềm tin là một câu chuyện tình yêu – kinh nghiệm của bạn thật đẹp – nơi mà mỗi ngày bạn đối mặt với những vấn đề của tuổi mới lớn, nhưng bạn biết rằng luôn có Ai đó ở bên cạnh bạn, Ai đó ở bên bạn, và Ai đó là Chúa Giêsu. Người không ngần ngại giúp bạn vượt qua mọi trở ngại trên con đường của bạn. Cầu nguyện giúp bạn trong việc này, bởi vì cầu nguyện là đối thoại với Chúa Giêsu, cũng như Thánh lễ là cuộc gặp gỡ với Người, và Xưng tội là vòng tay ôm mà bạn nhận được từ Người. Điều này làm tôi nhớ đến nhạc sĩ vĩ đại của các bạn Franz Liszt. Trong quá trình phục hồi cây đàn piano của ông, người ta đã tìm thấy một số hạt từ chuỗi tràng hạt của ông; tràng hạt đã bị đứt và những hạt đó đã rơi vào nhạc cụ. Điều này khiến chúng ta nhận ra rằng trước khi sáng tác hoặc biểu diễn, có lẽ ngay cả sau giây phút thích thú với cây đàn piano, ông thường cầu nguyện. Ông đã nói chuyện với Chúa và Đức Mẹ về những gì ông yêu thích và ông đã mang nghệ thuật và tài năng của mình để cầu nguyện. Cầu nguyện không buồn chán! Chính chúng ta khiến cho nó trở nên buồn chán. Cầu nguyện là gặp gỡ, một cuộc gặp gỡ với Chúa: điều này thật tuyệt vời. Khi các bạn cầu nguyện, đừng ngại trình bày với Chúa Giêsu mọi điều đang xảy ra trong cuộc sống của các bạn: cảm xúc và nỗi sợ hãi, vấn đề và kỳ vọng, ký ức và hy vọng của các bạn, tất cả, kể cả tội lỗi. Chúa hiểu tất cả. Cầu nguyện là cuộc đối thoại của cuộc sống; cầu nguyện là cuộc sống. Bertalan, hôm nay bạn đã không xấu hổ khi nói với mọi người về nỗi lo lắng đôi khi đeo bám bạn và về những cuộc đấu tranh của bạn với đức tin. Thật là một điều đẹp đẽ khi có được lòng can đảm trung thực này. Thay vì phải hành động như thể các bạn không bao giờ sợ hãi, các bạn có thể tự do chia sẻ sự yếu đuối của mình với Chúa và với những người khác, mà không cần che giấu hay ngụy trang bất cứ điều gì, không cần đeo mặt nạ. Bertalan, cảm ơn chứng từ của bạn. Trên mỗi trang, Tin Mừng cho chúng ta biết rằng Chúa không làm những điều vĩ đại với những người phi thường, nhưng với những người thực sự, có những giới hạn như chúng ta. Những người cậy dựa vào khả năng của mình và luôn lo lắng để tỏ ra tốt đẹp trước mặt người khác, khiến Thiên Chúa xa cách lòng họ bởi vì họ chỉ nghĩ đến bản thân. Chúa Giêsu, bằng những câu hỏi và bằng tình yêu của Người, cùng với Thánh Thần của Người, tác động sâu xa trong chúng ta để biến chúng ta thành những con người thực sự, đích thực. Và ngày nay chúng ta rất cần những con người thực sự và đích thực như vậy. Tôi nói với các bạn một điều: bạn có biết đâu là mối nguy hiểm ngày nay không? Là người giả dối. Xin đừng bao giờ là một người giả dối, nhưng luôn là người thật sự, với sự thật của mình! “Thưa cha, con xấu hổ bởi vì sự thật về con không tốt. Cha biết con có nhiều thứ trong lòng…” Chúa yêu quý chúng ta như chúng ta là, như chúng ta là bây giờ, Người yêu mến chúng ta như thế. Hãy can đảm và tiến bước! Đừng sợ những đau khổ của các bạn.

Tôi nghĩ rằng tất cả chúng tôi đều bị ấn tượng bởi những gì bạn nói, Tódor, bắt đầu bằng tên của bạn, tên tôn vinh Chân phước Theodore, một người tuyên xưng đức tin vĩ đại, người đã truyền cảm hứng cho chúng ta không sống nửa vời. Bạn muốn đưa ra một “lời cảnh tỉnh”, nhắc nhở chúng ta rằng lòng nhiệt thành của chúng ta đối với sứ vụ có thể bị giảm sút khi sống trong an ninh và thoải mái, trong khi cách đây không xa, chiến tranh và đau khổ là thực tế hàng ngày. Đây là thách đố thực sự: kiểm soát cuộc sống của chúng ta để giúp thế giới của chúng ta sống trong hòa bình. Mỗi người chúng ta nên đặt câu hỏi thật khó: Tôi đang làm gì cho người khác, tôi làm gì cho Giáo hội? Tôi làm gì cho kẻ thù của tôi? Tôi có chỉ nghĩ về bản thân mình không? Hay tôi vì người khác, mà không tính toán đến lợi ích của chính mình? Chúng ta hãy suy tư về lòng quảng đại, khả năng yêu thương của chúng ta, yêu thương như Chúa Giêsu, đó là yêu thương và phục vụ người khác.

Các bạn thân mến, có một điều cuối cùng tôi muốn chia sẻ với các bạn. Đó là một trang Tin Mừng tóm tắt tất cả những gì chúng ta đã nói. Cách đây một năm rưỡi, tôi đã đến đây dự Đại hội Thánh Thể. Trong chương sáu của Tin Mừng Thánh Gioan, có một đoạn tuyệt vời về Thánh Thể với một người trẻ ở trung tâm. Cậu bé ở trong đám đông đang lắng nghe Chúa Giêsu, và cậu đã lên kế hoạch trước: cậu mang theo bữa trưa của mình – các bạn có mang theo bánh mì không? Chúa Giêsu chạnh lòng thương đám đông – 5.000 người – và muốn cho họ ăn; vì vậy, một lần nữa theo cách điển hình của mình, Người đặt câu hỏi cho các môn đệ để khiến họ hành động. Người hỏi một người trong số họ rằng họ có thể cho đám đông ăn như thế nào, và nhận được câu trả lời của một “nhân viên kế toán”: “Sáu tháng lương cũng không đủ mua bánh cho mỗi người một tí” (Ga 6,7). Như muốn nói: về mặt toán học, điều đó là không thể. Trong khi đó, một môn đệ khác nhìn thấy một người trẻ và đưa ra một nhận xét bi quan không kém: “Ở đây có một cậu bé có năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá. Nhưng nó thấm gì giữa rất nhiều người?” (câu 9). Tuy nhiên, đối với Chúa Giê-su, 5 chiếc bánh và 2 con cá đã đủ, chỉ cần thực hiện phép lạ nổi tiếng hóa bánh và cá ra nhiều là đủ. Mỗi người chúng ta, những thứ ít ỏi chúng ta có, cả tội lỗi của chúng ta, là đủ với Chúa Giêsu. Và chúng ta phải làm gì? Hãy đặt chúng trong bàn tay Chúa Giêsu: thế là đủ rồi.

Tuy nhiên, có một chi tiết Tin Mừng không cho chúng ta biết, mà để chúng ta tự tưởng tượng. Làm thế nào các môn đệ thuyết phục được người bạn trẻ đó cho đi tất cả những gì mình có? Họ có thể đã yêu cầu cậu tặng bữa trưa của cậu, và cậu có thể đã nhìn quanh, thấy hàng ngàn người, và có lẽ đã trả lời như họ đã làm, bằng cách nói: “Không đủ đâu; tại sao các ông lại hỏi tôi mà không tự mình giải quyết việc này, với tư cách là môn đệ của Chúa Giêsu? Tôi là ai?” Có lẽ họ cũng nói với cậu rằng chính Chúa Giêsu là người đang yêu cầu. Và cậu đã làm một điều phi thường: cậu tin tưởng; cậu cho đi mọi thứ, không giữ lại gì cả. Cậu đã đến đó để nhận từ Chúa Giêsu, và bây giờ cậu thấy mình dâng hiến cho Chúa Giêsu. Tuy nhiên, đó là cách phép lạ đã xảy ra. Nó bắt đầu bằng việc chia sẻ: Việc hóa bánh và cá ra nhiều của Chúa Giêsu bắt đầu với một người trẻ tuổi đã chia sẻ với Người, vì lợi ích của những người khác. Trong tay Chúa Giêsu, điều ít ỏi mà cậu bé có đã trở nên nhiều. Đức tin là như vậy: nó bắt đầu bằng việc cho đi một cách tự do, với sự nhiệt tình và quảng đại, vượt qua nỗi sợ hãi của chúng ta và tiến bước! Các bạn thân mến, mỗi người các bạn đều quý giá đối với Chúa Giêsu và cả với tôi nữa! Hãy nhớ rằng không ai có thể thay thế vị trí của các bạn trong lịch sử của Giáo hội và thế giới: không ai có thể làm những gì chỉ bạn có thể làm. Vì vậy, chúng ta hãy giúp đỡ lẫn nhau để tin rằng chúng ta được yêu thương và quý giá, rằng chúng ta được tạo ra cho những điều vĩ đại. Chúng ta hãy cầu nguyện cho điều này và khuyến khích nhau về điều này! Tôi cũng yêu cầu các bạn giúp tôi bằng những lời cầu nguyện của các bạn. Köszönöm! [Xin cảm ơn!]

Nguồn: vaticannews.va/vi

Có thể bạn quan tâm

Trả lời