Bài giảng Đức Thánh Cha – Chúa nhật 2 Thường niên năm B

6814 lượt xem

BÀI GIẢNG ĐỨC THÁNH CHA

CHÚA NHẬT 2 THƯỜNG NIÊN NĂM B

Đây là những bài giảng và huấn dụ của Đức Thánh Cha trong các thánh lễ và các buổi đọc kinh truyền tin với các tín hữu vào Chúa nhật 2 Thường niên năm B.

Các bài giảng và huấn dụ của Đức Thánh Cha trong Chúa nhật 2 Thường niên năm B:

Đức Phanxicô:

17.01.2021 – Không bao giờ quên được cuộc gặp gỡ với Chúa

14.01.2018 – Hành trình đức tin

Đức Bênêđictô XVI:

15.01.2012 – Vai trò hướng dẫn thiêng liêng

Bài Ðọc I: 1Sm 3, 3b-10. 19

Bài Ðọc II: 1Cr 6, 13c-15a, 17-20

Phúc Âm: Ga 1, 35-42

Đức Phanxicô, Huấn dụ ngày 17.01.2021 – Không bao giờ quên được cuộc gặp gỡ với Chúa

Anh chị em thân mến,

Tin Mừng Chúa Nhật thứ hai mùa Thường niên (x. Ga 1,35-42) trình bày cuộc gặp gỡ của Chúa Giê-su với các môn đệ đầu tiên của Người. Câu chuyện diễn ra gần sông Jordan, hôm sau ngày Chúa Giê-su chịu phép rửa. Chính thánh Gioan Tẩy Giả chỉ cho hai môn đệ của ngài Đấng Cứu Thế khi nói với họ: “Đây là Chiên Thiên Chúa!” (c.36). Và hai môn đệ đó tin tưởng vào lời chứng của thánh Gioan nên đi theo Chúa Giê-su. Nhận ra họ đi theo mình, Chúa Giê-su hỏi họ: “Các anh tìm gì thế?”, và họ đáp: “Thưa Thầy, Thầy ở đâu?” (c.38).

Chúa Giê-su không trả lơi: “Thầy ở Caphácnaum hay Nazaret” nhưng nói: “Hãy đến và xem” (c.39). Đức Thánh Cha nhận định: Đây không phải là một tấm thẻ vào cửa nhưng là một lời mời gọi gặp gỡ. Hai môn đệ đi theo Chúa và họ ở lại với Người chiều hôm đó. Không khó để có thể tưởng tượng ra họ ngồi nói chuyện, đặt ra với Chúa những câu hỏi và trên hết là lắng nghe Người, cảm nhận tâm hồn họ càng lúc càng ấm lên khi Thầy Giê-su nói chuyện với họ. Họ cảm nhận được vẻ đẹp của những lời đáp lại niềm hy vọng lớn nhất của họ. Và đột nhiên họ khám phá ra rằng, trong khi bóng chiều buông xuống xung quanh họ, ánh sáng lại bừng lên trong lòng họ, thứ ánh sáng mà chỉ có Chúa mới có thể ban tặng. Có một điều khiến chúng ta lưu ý: một người trong số họ, 60 năm sau, hoặc có thể hơn, đã viết trong Phúc âm – “lúc đó khoảng 4 giờ chiều” – ông đã viết giờ cụ thể. Và đây là điều khiến chúng ta suy nghĩ: mọi cuộc gặp gỡ đích thực với Chúa Giêsu đều lưu lại trong ký ức sống động, không bao giờ quên được. Bạn quên nhiều cuộc gặp gỡ, nhưng cuộc gặp gỡ với Chúa Giêsu vẫn luôn là sự thật. Và sau nhiều năm tháng, người ta vẫn nhớ giờ, không thể nào quên được cuộc gặp gỡ thật hạnh phúc, thật viên mãn này, cuộc gặp gỡ đã thay đổi cuộc đời của họ.

Khi hai môn đệ từ biệt Chúa để trở về với anh em của họ, niềm vui này, ánh sáng tuôn tràn từ trái tim họ như một dòng sông vào  mùa mưa lũ. Một trong hai môn đệ là Anrê, nói với em trai mình là Simon – người mà Chúa Giê-su sẽ gọi là Phê-rô: “Chúng tôi đã gặp Đấng Mê-si-a” (c.41). Họ chắc chắn rằng Chúa Giê-su là Đấng Mê-si-a.

Chúng ta dừng lại một chút ở kinh nghiệm gặp gỡ Chúa Ki-tô, Đấng kêu gọi chúng ta ở lại với Người. Mỗi lời kêu gọi của Thiên Chúa là một sáng kiến tình yêu của Người. Thiên Chúa luôn luôn là Người đi trước, Người yêu thương bạn. Thiên Chúa kêu gọi đến với sự sống, với đức tin, và đến với một cuộc sống cụ thể: Ta muốn con ở đây.

Lời kêu gọi đầu tiên của Thiên Chúa là đến với sự sống, qua đó Người tạo dựng chúng ta thành những con người; nó là một lời kêu gọi cá nhân bởi vì Thiên Chúa không tạo ra mọi thứ hàng loạt. Tiếp đến, Thiên Chúa kêu gọi chúng ta đến với đức tin và trở thành một phần trong gia đình của Người, như là con cái của Thiên Chúa. Cuối cùng, Thiên Chúa kêu gọi chúng ta đến với một cuộc sống cụ thể: hiến thân trên con đường hôn nhân, hay đời sống linh mục hoặc đời sống thánh hiến.

Đây là những cách khác nhau để thực hiện kế hoạch mà Thiên Chúa dành cho mỗi người chúng ta, luôn là kế hoạch của tình yêu. Và niềm vui lớn nhất đối với mỗi tín đồ là đáp lại lời kêu gọi đó, hiến dâng toàn bộ con người mình để phục vụ Thiên Chúa và các anh chị em.

Anh chị em thân mến,

Trước lời kêu gọi của Chúa, lời kêu gọi có thể đến với chúng ta theo hàng ngàn cách: qua những người khác, những sự kiện vui hay buồn…, đôi khi chúng ta có thể có thái độ từ chối vì nó dường như trái ngược với mong muốn của chúng ta; chúng ta cũng có thể có một thái độ khác, đó là sợ hãi, vì chúng ta tin rằng nó quá đòi hỏi và không thoải mái. Nhưng lời kêu gọi của Thiên Chúa là tình yêu, chúng ta phải tìm cách tìm thấy tình yêu nằm trong mỗi lời gọi của Chúa và chỉ đáp lại bằng tình yêu. Câu trả lời cho một tiếng gọi phát xuất từ tình yêu thì chỉ có thể là tình yêu. Khởi đầu là một cuộc gặp gỡ, hay nói đúng hơn là cuộc gặp gỡ với Chúa Giêsu, Đấng nói với chúng ta về Cha của Người; Chúa mặc khải cho chúng ta biết tình yêu của Chúa Cha. Và sau đó trong lòng chúng ta sẽ tự động nảy sinh ước muốn thông truyền nó cho những người mà chúng ta yêu thương: “Tôi đã gặp Tình yêu”, “tôi đã gặp Đấng Mê-si-a”, “tôi đã gặp Thiên Chúa”, “tôi đã gặp Chúa Giê-su”, “tôi đã tìm thấy ý nghĩa của cuộc đời mình”. Tóm lại: “Tôi đã tìm thấy Chúa”.

Xin Đức Trinh Nữ Maria giúp chúng ta biến cuộc đời mình thành một bài ca ngợi khen Thiên Chúa để đáp lại lời mời gọi của Người và hoàn thành ý muốn của Người một cách khiêm tốn và vui tươi.

Nhưng chúng ta hãy nhớ điều này: (đối với) mỗi người chúng ta, trong cuộc đời của mình, có một khoảnh khắc mà Thiên Chúa tỏ hiện mạnh mẽ hơn, bằng một lời kêu gọi. Hãy ghi nhớ nó. Chúng ta hãy quay lại khoảnh khắc đó, để ký ức về khoảnh khắc đó luôn làm mới chúng ta trong cuộc gặp gỡ với Chúa Giêsu.

Nguồn: Vaticannews.va/vi

Đức Phanxicô, huấn dụ ngày 14.01.2018 – Hành trình đức tin

Anh chị em thân mến,

Như trong Lễ Hiển Linh và Lễ Chúa Giêsu chịu Phép Rửa, đoạn Tin Mừng hôm nay (x. Ga 1,35-42) cũng đề xuất chủ đề về sự tỏ mình ra của Chúa. Lần này chính Gioan Tẩy Giả là người chỉ ra cho các môn đệ biết Đức Giêsu là “Chiên Thiên Chúa” (c. 36), qua đó mời gọi họ đi theo Người. Và vì thế đối với chúng ta: Đấng mà chúng ta đã chiêm ngưỡng trong Mầu nhiệm Giáng sinh, giờ đây chúng ta được mời gọi bước theo trong cuộc sống hằng ngày. Vì vậy, Phúc Âm hôm nay dẫn chúng ta vào thời gian phụng vụ thường niên giúp linh hoạt và kiểm thực con đường lòng tin của chúng ta trong cuộc sống thường ngày, vào trong một năng động di chuyển giữa hiển linh và đi theo, giữa tỏ mình và ơn gọi.

Trình thuật Tin Mừng chỉ ra những đặc điểm thiết yếu của hành trình đức tin. Có một hành trình đức tin, và đây là hành trình của các môn đệ trong mọi thời đại, của cả chúng ta nữa, bắt đầu bằng câu hỏi mà Chúa Giêsu hỏi hai người, được Gioan Tẩy Giả thúc giục, lên đường đi theo Người: “Các con tìm gì? ” (câu 38). Đó cũng chính là câu hỏi mà Đấng Phục Sinh đã hỏi Mary Magdalene vào buổi sáng Phục Sinh: “Này bà, bà tìm ai?” (x. Ga 20,15). Mỗi chúng ta, với tư cách là một con người, đều đang tìm kiếm: tìm kiếm hạnh phúc, tìm kiếm tình yêu, một cuộc sống tốt đẹp và trọn vẹn. Thiên Chúa Cha đã ban cho chúng ta tất cả những điều này nơi Chúa Giêsu, Con của Ngài.

Trong cuộc kiếm tìm đó, thật quan trọng vai trò của một nhân chứng đích thực, của một người đã đi trên con đường ấy và đã gặp Chúa. Thánh Gioan Tẩy Giả là người chứng ấy. Vì thế ngài mới có thể hướng các môn đệ tới Chúa Giêsu là Đấng lôi cuốn các ông vào trong một kinh nghiệm mới khi nói: “Hãy đến và xem!” Và hai môn đệ sẽ không quên vẻ đẹp của cuộc gặp gỡ này đến độ họ ghi nhớ cả giờ gặp gỡ nữa: “Lúc đó vào khoảng bốn giờ chiều”. Chỉ một cuộc gặp gỡ cá nhân với Chúa Giêsu mới làm nảy sinh ra một con đường lòng tin và cuộc đời môn đệ. Chúng ta có thể sống biết bao kinh nghiệm. Thực hiện nhiều điều, thiết định các tương quan với biết bao người, nhưng chỉ có cuộc hẹn hò với Chúa Giêsu, trong giờ Thiên Chúa biết, mới có thể trao ban một ý nghĩa tràn đầy cho cuộc sống chúng ta, và khiến cho các dự án và sáng kiến của chúng ta được phong phú.

Chỉ xây dựng một hình ảnh về Thiên Chúa theo những gì nghe nói thôi thì không đủ; cần phải kiếm tìm Thầy Chí Thánh và đến nơi Ngài ở. Câu hai môn đệ hỏi :”Lạy Thầy, Thầy ở đâu?” có một ý nghĩa rất mạnh mẽ: nó diễn tả ước mong được biết nơi Thầy ở để có thể ở lại với Thầy. Cuộc sống đức tin hệ tại chỗ ước mong nồng nàn ở lại với Chúa, và vì thế trong một kiếm tìm liên tục nơi Chúa ở. Vì vậy chúng ta được mời gọi thắng vượt một thứ lòng tin theo thói quen và được hạ giá, bằng cách làm sống lại cuộc gặp gỡ với Chúa Giêsu trong lời cầu nguyện, trong việc suy niệm Lời Chúa, và trong việc lãnh nhận các Bí Tích, để ở với Ngài và đem lại hoa trái nhờ Ngài, với sự trợ giúp và ơn thánh của Ngài.

Tìm kiếm Chúa Giêsu, gặp gỡ Chúa Giêsu, đi theo Chúa Giêsu: đây là cuộc hành trình. Tìm kiếm Chúa Giêsu, gặp gỡ Chúa Giêsu, đi theo Chúa Giêsu!

Xin Đức Trinh Nữ Maria nâng đỡ chúng ta trong quyết định theo Chúa Giêsu, đi đến nơi Ngài ở để lắng nghe Lời sự sống của Ngài, gắn bó với Ngài là Đấng xóa bỏ tội trần gian để tìm lại nơi Ngài niềm hy vọng và sự hứng khởi thiêng liêng.

Nguồn: archivioradiovaticana.va

Đức Bênêđictô XVI, huấn dụ ngày 15.01.2012 – Vai trò hướng dẫn thiêng liêng

Anh chị em thân mến,

Các bài đọc phụng vụ của Chúa Nhật thứ hai mùa Thường Niên làm nổi bật chủ đề ơn gọi: trong bài Tin Mừng là trình thuật việc Chúa Giê-su kêu gọi các môn đệ đầu tiên; trong bài đọc thứ nhất là ơn gọi của ngôn sứ Sa-mu-en. Thầy cả Ê-li, tư tế nơi đền thờ ở Si-lô, nơi cất giữ hòm bia giao ước trước khi được chuyển về Giê-ru-sa-lem. Một đêm nọ, Sa-mu-en, khi còn là một cậu thiếu niên và đã phục vụ trong đền thờ từ khi còn bé, đã ba lần nghe theo tiếng gọi trong giấc mơ và chạy đến thầy cả Ê-li. Nhưng không phải thầy Ê-li đã gọi cậu. Lần thứ ba, thầy Ê-li nhận ra đó là tiếng Chúa và nói với Sa-mu-en: Nếu Người gọi con, hãy thưa rằng: “Lạy ĐỨC CHÚA, xin Ngài phán, vì tôi tớ Ngài đang lắng nghe.” (1 Sam 3,9). Từ đó, Sa-mu-en học biết cách nhận ra tiếng Chúa và trở thành ngôn sứ cho Người. Trong trường hợp các tông đồ của Chúa Giê-su, vai trò trung gian đến từ thánh Gio-an Tẩy Giả. Trong thực tế, Thánh Gio-an có rất nhiều môn đệ, trong số đó có hai anh em Si-mon và An-rê, Gio-an và Gia-cô-bê, những người chài lưới vùng Ga-li-lê. Thánh Gio-an Tẩy Giả đã giới thiệu Chúa Giê-su cho những người môn đệ này và nói: “Đây là Chiên Thiên Chúa!” (Ga 1,36), điều này cũng có nghĩa: Đây là Đấng Mê-si-a. Và hai môn đệ đã đi theo Chúa Giê-su, ở lại với Người và chân nhận rằng Người đúng là Đấng Ki-tô. Ngay sau đó, họ giới thiệu Người cho những người khác và như thế nhóm môn đệ đầu tiên được hình thành và dần trở thành nhóm các Tông Đồ.

Từ ánh sáng của những trình thuật trên, tôi muốn nhấn mạnh đến yếu tô quyết định trong việc hướng dẫn thiêng liêng trên bước đường đức tin, và cách đặc biệt, trong việc đáp trả lại ơn gọi thánh hiến để phục vụ Thiên Chúa và dân của Người. Đức tin Ki-tô giáo, trong bản chất, đã hàm chứa lời loan báo và việc chứng tá. Đức tin này hệ ở việc gắn kết với Tin Mừng rằng Đức Giê-su thành Na-za-rét đã chết và sống lại, Người là Đức Chúa. Cũng như thế, ơn gọi theo chân Chúa Giê-su ngày một gần hơn, loan báo và xây dựng một gia đình để hoà nhập vào đại gia đình Giáo Hội ngang qua việc chứng tá và việc dâng cho Chúa “người con cả”. Trong việc này, vai trò nền tảng thuộc về các bậc cha mẹ, với đức tin tinh tuyền và lòng hoan hỷ, cùng với tình thương yêu, họ minh chứng cho con cái hiểu rằng có thể đặt nền toàn bộ đời sống trên tình yêu Thiên Chúa.

Anh chị em thân mến,

Chúng ta cùng cầu nguyện với Mẹ Maria cho tất cả các nhà giáo dục, đặc biệt các linh mục và các bậc phụ huynh, để họ ý thức được tầm quan trọng của mình trong vai trò hướng dẫn thiêng liêng cho người trẻ, không chỉ là để lớn lên trong nhân cách mà còn để đáp lại tiếng gọi của Chúa, để có thể thưa lên rằng: “Lạy ĐỨC CHÚA, xin Ngài phán, vì tôi tớ Ngài đang lắng nghe”.

Nguồn: archivioradiovaticana.va

WHĐ (13.01.2024)

Có thể bạn quan tâm